Tôi lỡ yêu anh quá nhiều rồi, anh cũng
không muốn sống thiếu tôi. Nhưng anh không thể ly hôn vì tình nghĩa vợ
chồng và cô ấy vừa mang bầu đứa thứ hai.
Ps: Đối với đàn ông bản năng tình dục mạnh hơn tình yêu, miễn làm cho họ sung sướng là yêu hoài.
Tôi 25 tuổi, làm kế toán xã của một tỉnh trên vùng đất Tây Nguyên đầy nắng gió. Giai đoạn này tôi bị gia đình hối thúc rất nhiều về chuyện lập gia đình nhưng chẳng thể mở lòng để đến với bất kỳ ai bởi đang ôm ấp mối tình trong bóng tối với người đàn ông đã có gia đình, hơn tôi 10 tuổi.
Anh là giáo viên dạy Ngoại ngữ khi tôi còn ngồi trên ghế trường phổ
thông. Ngày đó, anh còn trẻ, là giáo viên mới về trường, lập gia đình
được 5 năm và có một cậu con trai nhỏ kháu khỉnh. Tôi vốn học lực giỏi,
tính tình hoạt bát, xông xáo, hay nói hay cười, quan hệ bạn bè thầy cô
rất tốt. Khi anh chọn tôi đi thi học sinh giỏi tỉnh, tôi trao đổi bài vở
với anh thường xuyên hơn; lúc nhàn rỗi còn tâm sự những chuyện vặt vãnh
rất đời thường.
Chẳng hiểu từ lúc nào giữa chúng tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá giới hạn thầy trò. Ánh mắt anh nhìn tôi trìu mến hơn trước, còn tôi bắt đầu có những rung động đầu tiên của đời mình. Vì gặp gỡ nhiều trên trường nên chúng tôi ít hẹn hò, chỉ nhắn tin cho nhau vào buổi tối, thi thoảng có thư từ qua lại. Thời gian đó tôi thực sự sống trong mâu thuẫn, một bên là cảm giác ngọt ngào hạnh phúc đến tê tái do tình yêu đầu mang lại, một bên là cảm giác có lỗi như đã làm điều gì sai trái nặng nề.
Chẳng hiểu từ lúc nào giữa chúng tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá giới hạn thầy trò. Ánh mắt anh nhìn tôi trìu mến hơn trước, còn tôi bắt đầu có những rung động đầu tiên của đời mình. Vì gặp gỡ nhiều trên trường nên chúng tôi ít hẹn hò, chỉ nhắn tin cho nhau vào buổi tối, thi thoảng có thư từ qua lại. Thời gian đó tôi thực sự sống trong mâu thuẫn, một bên là cảm giác ngọt ngào hạnh phúc đến tê tái do tình yêu đầu mang lại, một bên là cảm giác có lỗi như đã làm điều gì sai trái nặng nề.
Khi mối tình thầy trò giữa tôi và anh âm thầm kéo dài được hơn một năm
thì tôi vào đại học. Khoảng cách xa xôi, môi trường mới cộng thêm điều
kiện nuôi dưỡng tình cảm nghèo nàn, mối quan hệ giữa chúng tôi có vài
phần phai nhạt. Tôi và anh lặng lẽ chia tay mà không cần ai phải nói với
ai lời nào. Nửa năm sau đó xuất hiện người con trai khác bước vào cuộc
đời tôi, anh trên tôi một khóa. Chúng tôi yêu nhau nồng nàn, thắm thiết
như nhiều mối tình sinh viên khác. Anh không ngại làm cho tôi bất kỳ
điều gì. Tôi từng hạnh phúc và trông mong về một tương lai màu hồng có
thứ hạnh phúc trọn vẹn chỉ thuộc về riêng mình. Buồn thay, gia đình anh
chê bai xuất thân bần nông của tôi, giữa hai đứa rạn rứt rồi cuối cùng
cũng tan vỡ sau 3 năm gắn bó.
Tôi tốt nghiệp ra trường, đi làm, gắng vùi đầu vào công việc để quên đi
nỗi buồn tình cảm. Tình cờ một lần đi đám cưới người đồng nghiệp, tôi
gặp lại người cũ, anh thay đổi nhiều về ngoại hình nhưng dường như ánh
mắt vẫn có sức thôi miên tôi như ngày nào. Ngồi trò chuyện, anh nói
nhiều năm qua vẫn luôn thương nhớ tôi, theo dõi cuộc sống của tôi thông
qua mạng xã hội. Tôi nhận ra sâu thẳm trong trái tim mình vẫn còn đó
hình ảnh của anh. Thế là chúng tôi lại yêu nhau thêm một lần nữa, cuồng
nhiệt và điên rồ.
Đến nay, tôi đã làm người tình của anh gần 2 năm. Trong quãng thời gian
ấy, niềm vui cũng nhiều mà khổ đau không ít. Không ai biết về mối quan
hệ ngoài luồng này trừ một vài người bạn thân của anh và tôi. Tuy ra sức
bao che nhưng họ cũng không ngừng khuyên nhủ chúng tôi dừng lại cuộc
tình tội lỗi, trái đạo đức này. Tôi lỡ yêu anh quá nhiều rồi, anh cũng
khổ tâm và nói không muốn sống thiếu tôi dù biết chẳng mang lại kết quả
gì. Vợ anh là người phụ nữ yếu đuối, anh không thể ly hôn vì tình nghĩa
vợ chồng và cô ấy vừa mang bầu đứa thứ hai.
Chúng tôi yêu nhau nhưng rào cản quá nhiều: công việc, gia đình, lương tâm, danh dự; lẽ nào tôi phải đầu hàng rồi từ bỏ anh sao? Tôi thật lòng không cam tâm. Tôi tin giữa chúng tôi không chỉ là duyên mà còn có nợ. Tôi đang giằng xé giữa việc nắm và buông dù biết rằng với kết quả nào mình cũng là người mất mát. Sau nhiều đêm mất ngủ, tôi nghĩ nhiều đến việc rời bỏ anh, vì dù sao đó cũng là điều đúng đắn hơn cả nhưng lại không cam lòng. Nếu buộc phải xa anh, tôi muốn sinh cho anh một đứa con. Tôi định sẽ làm mẹ đơn thân, nuôi dưỡng và chăm sóc để nó sẽ là nguồn vui, niềm hạnh phúc trong quãng đời vắng vẻ của tôi sau này. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Chúng tôi yêu nhau nhưng rào cản quá nhiều: công việc, gia đình, lương tâm, danh dự; lẽ nào tôi phải đầu hàng rồi từ bỏ anh sao? Tôi thật lòng không cam tâm. Tôi tin giữa chúng tôi không chỉ là duyên mà còn có nợ. Tôi đang giằng xé giữa việc nắm và buông dù biết rằng với kết quả nào mình cũng là người mất mát. Sau nhiều đêm mất ngủ, tôi nghĩ nhiều đến việc rời bỏ anh, vì dù sao đó cũng là điều đúng đắn hơn cả nhưng lại không cam lòng. Nếu buộc phải xa anh, tôi muốn sinh cho anh một đứa con. Tôi định sẽ làm mẹ đơn thân, nuôi dưỡng và chăm sóc để nó sẽ là nguồn vui, niềm hạnh phúc trong quãng đời vắng vẻ của tôi sau này. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Nhung
RSS Feed
Twitter
21:37
Trai Dâm Gái Dâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét