Để trấn an L, Nguyên nói: “Ráng chịu một chút, em sẽ hết đau ngay thôi,
anh trai thương em nhất mà”… Lúc đó L đã kiệt sức, không thể làm gì được
nữa….và cứ thế tên anh rể đồi bại tấn công tình dục em thay vì mua đồ chơi tình dục để tự sướng và không quên những lời đoe dọa

Khi biết L có thai, em đã bị chị họ chửi mắng thậm tệ, thậm chí còn tát L
Nhiều
ngày qua, bé L đang phải chịu một áp lực quá lớn bởi phải vừa làm việc
với cơ quan chức năng, vừa phải theo cha vượt hơn 70 cây số đường trường
vào TP Tuy Hòa để khám thai. Em lại bị những kẻ mà em đã lên tiếng tố
cáo đến nhà gây rối, đe dọa. Đêm đêm em thường xuyên bị giật mình thức
giấc bởi những nỗi ám ảnh giày vò …
“Ráng chịu đau, anh trai thương em gái nhất mà”
Sinh ra trong một gia đình nghèo có mã số ở thôn Bình Tây, xã Xuân Lâm – một xã nghèo nhất nhì ở TX Sông Cầu. Vợ bỏ nhà ra đi khi L mới được 1 tuổi rưỡi, anh Nguyễn Văn Hùng ở vậy nuôi L.
Được một thời gian, anh Hùng đã đi bước nữa với chị Thảo, một người phụ nữ ở cùng xã. Theo anh Hùng, dù là con rể của cô ruột L nhưng do ở gần nhà nên Võ Thanh Tâm và Trần Đặng Nguyên thường hay qua nhà L chơi. Nên gia đình xem hai người như người nhà.
Thời gian gần đây, mỗi lần qua nhà chơi, hễ thấy bóng dáng L đi ngang qua, Tâm và Nguyên đều dõi theo với ánh mắt khác lạ. Đôi lúc thấy L ở dưới bếp, cả hai đều tìm cớ sà đến gần, vờ hỏi chuyện để đụng chạm thân mật.
Nghĩ Tâm và Nguyên đều là chồng hai chị của bé L nên tuyệt nhiên không ai nảy sinh nghi ngờ. Vào một buổi sáng giữa tháng 9/2011, bố mẹ đi làm rẫy, hai em đi học, L ở nhà một mình. L nghẹn ngào kể lại câu chuyện đau lòng của mình.
Đến trưa L rời bàn học, định đi nấu cơm thì thấy anh Tâm qua chơi. L hỏi Tâm qua có việc gì không vậy bởi mọi người đều đi hết, không ai có ở nhà. Dù nghe vậy nhưng Tâm không về, miệng nở nụ cười, xăm xăm đi vào nhà, rồi nói: “Anh qua tìm em chứ có phải mọi người đâu”. L đành ngồi chơi, nói chuyện với Tâm.
Được khoảng 10 phút, L nhìn lên đồng hồ thấy kim giờ đã gần nhích lên con số 12, sợ không kịp nấu cơm ăn rồi đi học nên L vội vàng chào Tâm rồi vào buồng trong lấy gạo nấu cơm. Không ngờ lúc ấy Tâm đã âm thầm theo sau, đợi đến khi L nhấc hũ gạo, Tâm lao đến nắm lấy tay L cười đểu giả.
Lúc này L cảm thấy sợ nên hỏi: Anh vào đây làm gì vậy, anh ra ngoài ngồi chơi đợi em nấu cơm cho mà ăn. Tâm không chịu buông tay mà vuốt nhẹ má của L, miệng nói lắp bắp: Để anh giúp em nấu cơm… rồi một tay Tâm giữ chặt tay L, tay còn lại bắt đầu đi lạc trên thân thể của L.
L hoảng sợ đẩy tay Tâm ra hét lớn: Anh làm gì vậy? bố mẹ em sắp về rồi kìa. Nhưng Tâm vẫn cứ sáp tới, ghì người mình vào người của L và bắt đầu kéo áo L xuống…. Khi thấy L vừa khóc vừa giãy giụa liên hồi, Tâm liền trở mặt dâm tặc, gằn giọng: “Mày mà la lên tao bóp cổ cho mày chết tươi đó, tao mà nói ra thì gia đình mày không ngóc đầu lên được đâu con”.
L tiếp tục giãy giụa, liền bị Tâm tát cho một cái khiến em té ngã ra sau. Vì đau quá nên L đành nhắm mắt nằm im, không dám phản ứng gì thêm… Xong việc, Tâm mặc quần áo lại cho L. Trước khi đi về nhà, Tâm không quên buông lời đe dọa sẽ chém giết và nói xấu L nếu như dám nói chuyện với ai…
Lúc đó L cũng định nói cho bố, mẹ biết nhưng lại sợ người lớn không tin, quay ra trách mắng mình nên em cố gắng chịu đau khổ một mình.
Khoảng nửa tháng sau, đợi khi bố mẹ L đi ra ruộng gặt lúa, Trần Đặng Nguyên, một người anh rể khác, đã mò đến nhà L hỏi mượn chiếc cờ lê mỏ lết để sửa xe máy. Khi biết cả đều đi vắng, Nguyên lại nói L đi vào nhà lấy cho mình mượn thêm chiếc búa rồi sẽ đem trả luôn một lượt.
L nghe vậy liền chạy ngay vô buồng trong. Không ngờ Nguyên cũng chạy theo sau, dùng tay chân khống chế, vật ngã L. xuống sàn. Quá bất ngờ, L chỉ biết cứng lưỡi, ú ớ… khi thấy Nguyên bắt đầu sàm sỡ và có hành động giống như người anh trai tên Tâm trước kia.
L. bỗng bừng tỉnh, liên tục giãy đạp hòng thoát thân. Thấy vậy Nguyên liền bịt mồm, ghé sát vào tai L đe dọa: “Tao biết hết chuyện của mày làm với thằng Tâm rồi. Mày với nó làm chuyện người lớn,… nếu mày không ngoan ngoãn, tao sẽ méc với ba mẹ mày và nói cho mọi người biết …”.
Nghe nói vậy, L sợ quá, chỉ biết khóc lóc, van xin Nguyên đừng làm mình đau, nhưng thú tính trở dậy, Nguyên làm sao có thể tha cho con mồi đang nằm gọn trong tay mình. Để trấn an L, Nguyên nói: “Ráng chịu một chút, em sẽ hết đau ngay thôi, anh trai thương em nhất mà”… Lúc đó L đã kiệt sức, không thể làm gì được nữa….
“Không thể giữ đứa con nghiệt chủng"
Tưởng rằng những chuyện tày đình, bỉ ổi kia sẽ mãi chôn vùi trong vòng bí mật, nếu không có một ngày L. cảm thấy trong bụng mình có gì khang khác.
Tuy nhiên dẫu sao L cũng chỉ là cô bé đang tuổi ăn học nên em không để ý đến những thay đổi ấy.
Khi thấy bụng có dấu hiệu to ra, L cố dùng vải ép ngang bụng, bên ngoài mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình (để che cái bụng to) dù ở trong nhà hay ra ngoài đường.
“Ráng chịu đau, anh trai thương em gái nhất mà”
Sinh ra trong một gia đình nghèo có mã số ở thôn Bình Tây, xã Xuân Lâm – một xã nghèo nhất nhì ở TX Sông Cầu. Vợ bỏ nhà ra đi khi L mới được 1 tuổi rưỡi, anh Nguyễn Văn Hùng ở vậy nuôi L.
Được một thời gian, anh Hùng đã đi bước nữa với chị Thảo, một người phụ nữ ở cùng xã. Theo anh Hùng, dù là con rể của cô ruột L nhưng do ở gần nhà nên Võ Thanh Tâm và Trần Đặng Nguyên thường hay qua nhà L chơi. Nên gia đình xem hai người như người nhà.
Thời gian gần đây, mỗi lần qua nhà chơi, hễ thấy bóng dáng L đi ngang qua, Tâm và Nguyên đều dõi theo với ánh mắt khác lạ. Đôi lúc thấy L ở dưới bếp, cả hai đều tìm cớ sà đến gần, vờ hỏi chuyện để đụng chạm thân mật.
Nghĩ Tâm và Nguyên đều là chồng hai chị của bé L nên tuyệt nhiên không ai nảy sinh nghi ngờ. Vào một buổi sáng giữa tháng 9/2011, bố mẹ đi làm rẫy, hai em đi học, L ở nhà một mình. L nghẹn ngào kể lại câu chuyện đau lòng của mình.
Đến trưa L rời bàn học, định đi nấu cơm thì thấy anh Tâm qua chơi. L hỏi Tâm qua có việc gì không vậy bởi mọi người đều đi hết, không ai có ở nhà. Dù nghe vậy nhưng Tâm không về, miệng nở nụ cười, xăm xăm đi vào nhà, rồi nói: “Anh qua tìm em chứ có phải mọi người đâu”. L đành ngồi chơi, nói chuyện với Tâm.
Được khoảng 10 phút, L nhìn lên đồng hồ thấy kim giờ đã gần nhích lên con số 12, sợ không kịp nấu cơm ăn rồi đi học nên L vội vàng chào Tâm rồi vào buồng trong lấy gạo nấu cơm. Không ngờ lúc ấy Tâm đã âm thầm theo sau, đợi đến khi L nhấc hũ gạo, Tâm lao đến nắm lấy tay L cười đểu giả.
Lúc này L cảm thấy sợ nên hỏi: Anh vào đây làm gì vậy, anh ra ngoài ngồi chơi đợi em nấu cơm cho mà ăn. Tâm không chịu buông tay mà vuốt nhẹ má của L, miệng nói lắp bắp: Để anh giúp em nấu cơm… rồi một tay Tâm giữ chặt tay L, tay còn lại bắt đầu đi lạc trên thân thể của L.
L hoảng sợ đẩy tay Tâm ra hét lớn: Anh làm gì vậy? bố mẹ em sắp về rồi kìa. Nhưng Tâm vẫn cứ sáp tới, ghì người mình vào người của L và bắt đầu kéo áo L xuống…. Khi thấy L vừa khóc vừa giãy giụa liên hồi, Tâm liền trở mặt dâm tặc, gằn giọng: “Mày mà la lên tao bóp cổ cho mày chết tươi đó, tao mà nói ra thì gia đình mày không ngóc đầu lên được đâu con”.
L tiếp tục giãy giụa, liền bị Tâm tát cho một cái khiến em té ngã ra sau. Vì đau quá nên L đành nhắm mắt nằm im, không dám phản ứng gì thêm… Xong việc, Tâm mặc quần áo lại cho L. Trước khi đi về nhà, Tâm không quên buông lời đe dọa sẽ chém giết và nói xấu L nếu như dám nói chuyện với ai…
Lúc đó L cũng định nói cho bố, mẹ biết nhưng lại sợ người lớn không tin, quay ra trách mắng mình nên em cố gắng chịu đau khổ một mình.
Khoảng nửa tháng sau, đợi khi bố mẹ L đi ra ruộng gặt lúa, Trần Đặng Nguyên, một người anh rể khác, đã mò đến nhà L hỏi mượn chiếc cờ lê mỏ lết để sửa xe máy. Khi biết cả đều đi vắng, Nguyên lại nói L đi vào nhà lấy cho mình mượn thêm chiếc búa rồi sẽ đem trả luôn một lượt.
L nghe vậy liền chạy ngay vô buồng trong. Không ngờ Nguyên cũng chạy theo sau, dùng tay chân khống chế, vật ngã L. xuống sàn. Quá bất ngờ, L chỉ biết cứng lưỡi, ú ớ… khi thấy Nguyên bắt đầu sàm sỡ và có hành động giống như người anh trai tên Tâm trước kia.
L. bỗng bừng tỉnh, liên tục giãy đạp hòng thoát thân. Thấy vậy Nguyên liền bịt mồm, ghé sát vào tai L đe dọa: “Tao biết hết chuyện của mày làm với thằng Tâm rồi. Mày với nó làm chuyện người lớn,… nếu mày không ngoan ngoãn, tao sẽ méc với ba mẹ mày và nói cho mọi người biết …”.
Nghe nói vậy, L sợ quá, chỉ biết khóc lóc, van xin Nguyên đừng làm mình đau, nhưng thú tính trở dậy, Nguyên làm sao có thể tha cho con mồi đang nằm gọn trong tay mình. Để trấn an L, Nguyên nói: “Ráng chịu một chút, em sẽ hết đau ngay thôi, anh trai thương em nhất mà”… Lúc đó L đã kiệt sức, không thể làm gì được nữa….
“Không thể giữ đứa con nghiệt chủng"
Tưởng rằng những chuyện tày đình, bỉ ổi kia sẽ mãi chôn vùi trong vòng bí mật, nếu không có một ngày L. cảm thấy trong bụng mình có gì khang khác.
Tuy nhiên dẫu sao L cũng chỉ là cô bé đang tuổi ăn học nên em không để ý đến những thay đổi ấy.
Khi thấy bụng có dấu hiệu to ra, L cố dùng vải ép ngang bụng, bên ngoài mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình (để che cái bụng to) dù ở trong nhà hay ra ngoài đường.

Khi biết L có thai, em đã bị chị họ chửi mắng thậm tệ, thậm chí còn tát L
Nhiều lúc nghi ngờ, bố mẹ cũng đem lời hỏi L nhưng L đều lắc đầu không trả lời. Bố mẹ L cứ nghĩ đơn giản rằng “Con bé mặc như vậy bởi thời tiết
ở miền Bình Tây thường đột ngột trở lạnh vào sáng sớm và ban đêm. Ngoài
ra mặc như vậy, da con bé sẽ bớt đen hơn, đi học sẽ không bị bạn bè
trong lớp trêu chọc…”.
Do đó, càng về sau anh Hùng, chị Thảo cũng không để ý đến cách ăn bận khác người của L. Những tháng sau đó, hễ ngửi thấy mùi thức ăn L lại bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Nhờ ban ngày, mọi người đều đi xa làm hết, L lại thường chốt chặt cửa, ở nhà một mình nên không ai biết L bị ốm nghén.
Vào ban đêm, L thường lấy lý do đi học mệt để đi ngủ sớm, tránh bữa ăn tối hoặc chỉ ăn rất ít để không bị ói. Khi bị người ngoài bắt gặp L. đành nói dối là đang bị bệnh đường ruột,...
Dù giấu rất kỹ nhưng mọi biểu hiện của L không qua khỏi cặp mắt xăm soi của Nguyễn Thị Trúc Hà, vợ của Trần Đặng Nguyên. Một lần nọ, đợi lúc bố mẹ L đi vắng, Hà đến nhà đập cửa, gọi L. ra nói chuyện.
Thấy L đi ra, Hà ngọt nhạt lấy lòng xưng chị, xưng em ngọt sớt. Hỏi mãi vẫn không phát hiện được gì, Hà bỗng tức giận hỏi thẳng L: Mày với chồng tao có chuyện gì đó phải không? Đừng giấu nữa, tao biết hết rồi.
L lắc đầu, im lặng không trả lời, mắt ngân ngấn nước. Thấy vậy Hà liền bắt L lên xe rồi chở đến hiệu thuốc gần đó, mua một que thử thai rồi chở L ra bãi đất trống cách xa khu dân cư. Khi thử có kết quả âm tính, Hà điên cuồng chửi mắng L thậm tệ, thậm chí còn tát L thật mạnh.
Vì quá khiếp sợ nên L chỉ biết đứng yên không phản kháng. Một lúc sau, Hà bắt đầu dịu giọng: “Mày không thể giữ đứa con nghiệt chủng này phải không?”.
L khóc và lắc đầu quầy quậy. Thấy vậy Hà liền tiếp lời: “Tao có một cách phá bỏ nó. Nếu mày không nghe và không làm theo, đứa bé này sẽ ra đời, mày sẽ bị bố mẹ đánh, đuổi ra khỏi nhà, bị mọi người chê cười..”
Hà đã hướng dẫn cho L. “Muốn phá thai, mày phải chạy, nhảy thật nhiều. Nếu không tự lấy tay đấm mạnh vào bụng thì phải nói em mày đạp mạnh vào bụng mỗi ngày vài lần”. Nghe lời Hà, L răm rắp làm theo.
Sau đó, ngày nào L cũng chạy lên núi, leo lên tường nhảy xuống đất hoặc nhờ đứa em trai sáu tuổi đạp vào. Những lần như vậy dù bụng đau đớn vô cùng nhưng L vẫn cố chịu đựng.
Có lần ở nhà chỉ có hai chị em, dù bụng đang đói meo (vì L nghĩ ăn ít thì bụng sẽ không to thêm nên em thường chỉ uống nước), theo thường lệ, L để cho em đạp.
Nhưng chỉ nhận được hai cú đạp, L đã ngã lăn ra sàn nhà, ôm bụng quằn quại. … Chị Thảo mẹ L nói: “Nhiều khi thấy cháu có biểu hiện khác lạ, tôi cũng sinh nghi nhưng do không có chứng cứ cụ thể nên không dám nói ra vì sợ người khác biết được dị nghị”.
Còn anh Hùng thì đau khổ cho biết: “Tôi đi làm suốt, đâu có thời gian ở bên cạnh gia đình, chăm sóc con cái nên cũng chỉ biết chuyện của cháu trong thời gian gần đây mà thôi. Vì quá đau đớn nên tôi quyết định tố cáo vụ việc”.
Từ khi gia đình L tố cáo hành vi đốn mạt, vô nhân tính của hai người anh rể, bọn chúng vẫn thường xuyên kéo đến nhà L đập cửa, la hét, đe dọa “chém giết” khiến gia đình L phải đóng chặt cửa, gọi điện cầu cứu chính quyền địa phương, không dám bén mảng ra ngoài…
Theo cơ quan chức năng xã Xuân Lâm, TX Sông Cầu: Hiện vụ việc đang trong vòng điều tra, cơ quan thẩm quyền vẫn chưa ra quyết định bắt giam Võ Thanh Tâm và Trần Đặng Nguyên do chưa thu thập đủ chứng cứ.
Tuy nhiên, để đảm bảo sự an toàn của gia đình bé L, tránh bị đối tượng manh động, sẵn sàng làm liều gây hại, hiện cơ quan chức năng đã cắt cử người, thường xuyên theo dõi, bảo vệ gia đình bé L.
Theo Lưu Tình (Phunutoday)
Do đó, càng về sau anh Hùng, chị Thảo cũng không để ý đến cách ăn bận khác người của L. Những tháng sau đó, hễ ngửi thấy mùi thức ăn L lại bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Nhờ ban ngày, mọi người đều đi xa làm hết, L lại thường chốt chặt cửa, ở nhà một mình nên không ai biết L bị ốm nghén.
Vào ban đêm, L thường lấy lý do đi học mệt để đi ngủ sớm, tránh bữa ăn tối hoặc chỉ ăn rất ít để không bị ói. Khi bị người ngoài bắt gặp L. đành nói dối là đang bị bệnh đường ruột,...
Dù giấu rất kỹ nhưng mọi biểu hiện của L không qua khỏi cặp mắt xăm soi của Nguyễn Thị Trúc Hà, vợ của Trần Đặng Nguyên. Một lần nọ, đợi lúc bố mẹ L đi vắng, Hà đến nhà đập cửa, gọi L. ra nói chuyện.
Thấy L đi ra, Hà ngọt nhạt lấy lòng xưng chị, xưng em ngọt sớt. Hỏi mãi vẫn không phát hiện được gì, Hà bỗng tức giận hỏi thẳng L: Mày với chồng tao có chuyện gì đó phải không? Đừng giấu nữa, tao biết hết rồi.
L lắc đầu, im lặng không trả lời, mắt ngân ngấn nước. Thấy vậy Hà liền bắt L lên xe rồi chở đến hiệu thuốc gần đó, mua một que thử thai rồi chở L ra bãi đất trống cách xa khu dân cư. Khi thử có kết quả âm tính, Hà điên cuồng chửi mắng L thậm tệ, thậm chí còn tát L thật mạnh.
Vì quá khiếp sợ nên L chỉ biết đứng yên không phản kháng. Một lúc sau, Hà bắt đầu dịu giọng: “Mày không thể giữ đứa con nghiệt chủng này phải không?”.
L khóc và lắc đầu quầy quậy. Thấy vậy Hà liền tiếp lời: “Tao có một cách phá bỏ nó. Nếu mày không nghe và không làm theo, đứa bé này sẽ ra đời, mày sẽ bị bố mẹ đánh, đuổi ra khỏi nhà, bị mọi người chê cười..”
Hà đã hướng dẫn cho L. “Muốn phá thai, mày phải chạy, nhảy thật nhiều. Nếu không tự lấy tay đấm mạnh vào bụng thì phải nói em mày đạp mạnh vào bụng mỗi ngày vài lần”. Nghe lời Hà, L răm rắp làm theo.
Sau đó, ngày nào L cũng chạy lên núi, leo lên tường nhảy xuống đất hoặc nhờ đứa em trai sáu tuổi đạp vào. Những lần như vậy dù bụng đau đớn vô cùng nhưng L vẫn cố chịu đựng.
Có lần ở nhà chỉ có hai chị em, dù bụng đang đói meo (vì L nghĩ ăn ít thì bụng sẽ không to thêm nên em thường chỉ uống nước), theo thường lệ, L để cho em đạp.
Nhưng chỉ nhận được hai cú đạp, L đã ngã lăn ra sàn nhà, ôm bụng quằn quại. … Chị Thảo mẹ L nói: “Nhiều khi thấy cháu có biểu hiện khác lạ, tôi cũng sinh nghi nhưng do không có chứng cứ cụ thể nên không dám nói ra vì sợ người khác biết được dị nghị”.
Còn anh Hùng thì đau khổ cho biết: “Tôi đi làm suốt, đâu có thời gian ở bên cạnh gia đình, chăm sóc con cái nên cũng chỉ biết chuyện của cháu trong thời gian gần đây mà thôi. Vì quá đau đớn nên tôi quyết định tố cáo vụ việc”.
Từ khi gia đình L tố cáo hành vi đốn mạt, vô nhân tính của hai người anh rể, bọn chúng vẫn thường xuyên kéo đến nhà L đập cửa, la hét, đe dọa “chém giết” khiến gia đình L phải đóng chặt cửa, gọi điện cầu cứu chính quyền địa phương, không dám bén mảng ra ngoài…
Theo cơ quan chức năng xã Xuân Lâm, TX Sông Cầu: Hiện vụ việc đang trong vòng điều tra, cơ quan thẩm quyền vẫn chưa ra quyết định bắt giam Võ Thanh Tâm và Trần Đặng Nguyên do chưa thu thập đủ chứng cứ.
Tuy nhiên, để đảm bảo sự an toàn của gia đình bé L, tránh bị đối tượng manh động, sẵn sàng làm liều gây hại, hiện cơ quan chức năng đã cắt cử người, thường xuyên theo dõi, bảo vệ gia đình bé L.
RSS Feed
Twitter
02:07
Trai Dâm Gái Dâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét