Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Tôi không biết phải nói sao trong đêm đầu tiên đó. Tôi đau đớn, sợ hãi, cảm giác tội lỗi nhưng cũng có những cảm giác lạ lẫm lúc dương vật của ông cắm sâu vào âm đạo làm tui đau nhói sau đó ông như một mảnh thú liếm khắp cơ thể tôi và thụt cu liên tục khiến tôi biến thành đàn trong hoang man, nước chảy lênh láng. Tôi bị ám ảnh

Hôm qua ông ấy đã bị bắt rồi. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã xảy ra như vậy. Tôi nghĩ, sớm hay muộn thôi. Tôi rối bời vì không biết mình sẽ làm gì trước tiên. Tôi ngồi ghi chuyện đời mình trên trang giấy.
Tôi về làm dâu trong gia đình này đã gần mười năm. Thực sự tôi là một đứa con gái được gán nợ. Gia đình tôi khi ấy tan nát vì mẹ tôi chơi hụi, xong nợ cả mấy tỷ đồng, phải bỏ trốn vào Nam. Bố tôi cùng quẫn tính tự tử.

Lúc đó ông ấy vô tình đi qua khu nhà tôi, ghé chơi. Ông ấy gọi bố tôi lên Hà Nội. Sau một tuần ở Hà Nội về, bố tôi thành người khác. Ông nói tôi phải giúp gia đình thoát vận hạn này. Tôi phải lấy chồng. Chồng tôi là con trai ông ấy, một thanh niên ba chục tuổi, đang làm kỹ sư và chủ một công ty xây dựng.
Bố tôi nói gia đình người ta quyền thế, giàu có, tôi không cần làm gì mà cũng hưởng thái bình. Đời như vậy là may mắn. Tôi có xem qua tấm hình chân dung anh thanh niên, thấy anh ấy khá đẹp trai. Tôi nghĩ vậy cũng tốt. Trước giờ tôi mơ ước lấy một người đẹp trai như bố tôi, vì tôi không thích người xấu. Cái tính này nó hại tôi về sau đó. Nhưng khi ấy tôi thấy cũng được, 18 tuổi tôi đã biết gì đâu, vừa thi xong cấp ba, lơ ngơ như con gà toi.
Đám cưới được tiến hành sau đó một tháng. Mọi thủ tục rất nhanh gọn. Chồng tôi là một người chu đáo, nhẹ nhàng. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình như vậy cũng được rồi. Chứ bao nhiêu cô kiếm chồng mà toàn gặp thứ trời ơi.
Nhưng mọi chuyện bẽ bàng diễn ra ngay trong đêm tân hôn.

442888


Tôi thấy chồng tôi biến mất, nên đi tìm khắp các tầng lầu. Tôi bất ngờ thấy chồng tôi đang hôn đắm đuối chàng phù rể của anh ấy. Họ giật mình khi thấy tôi chết trân ở đó. Buông nhau ra, chồng tôi bình tĩnh nói: Anh muốn nói chuyện với em! Tôi sững sờ không thốt nên lời. Hóa ra chàng phù rể đó chính là bồ của chồng tôi từ lâu. Và đám cưới này như một thủ tục để cho hình ảnh gia đình chồng tôi hoàn hảo. Và tôi hiểu, vì sao một thanh niên đẹp đẽ hào nhoáng giỏi giang, con một gia đình giàu có lại chấp nhận cưới một cô gái quê không cần tìm hiểu.
Chồng tôi đêm đó nằm trên giường, khóc như mưa gió, tâm sự với tôi mọi điều. Anh không hề muốn làm chuyện này. Nhưng khi biết anh là người đồng tính thì mẹ anh không chịu nổi, đã liều thân quyên sinh. Còn bố anh như hóa điên, nhiều lần trói anh vào bàn thờ đánh không tiếc tay. Nhưng anh không chối bỏ được thân phận mình. Bố anh liền nghĩ cách kiếm cho anh một cô vợ và làm đám cưới thật rình rang để thiên hạ khỏi ồn ào.
Tôi không giận chồng tôi nhiều. Tôi giận ông trời sao nỡ gieo trò tréo ngoe vào đời tôi. Tôi chỉ có một thời con gái.
Tôi lấy chồng, nhưng vẫn còn trinh…
Mọi chuyện cũng không yên ả được lâu. Chồng tôi quyết định cho tôi đi làm giúp anh ấy ở công ty, một chân thư ký sai vặt. Không hiểu sao tôi lại không hận chồng, tôi thấy thương anh ấy nhiều hơn. Âu cũng là số phận tôi. Nhiều khi tôi còn đùa với anh, lỡ mà có người yêu em và em yêu lại, anh có giết em không? Anh ấy thần người ra, rồi ôm tôi vào lòng. Anh ấy nói, anh làm khổ em rồi, nên em làm gì cũng được. Chỉ cần biết là anh sẽ luôn đối xử tốt với em, để bù đắp cho em. Anh ấy nói vậy khiến tôi không nỡ làm anh mất mặt. Tôi trân trọng thái độ đó, dù lắm khi tôi nằm khóc vò võ, đàn bà có chồng mà hờ hững như không thì ai chẳng buồn.

Đêm đó chồng tôi không về. Nghe chàng phù rể của anh gọi điện thì biết họ đi tiếp khách hàng Nhật Bản sau đó đi hát karaoke và còn đi bar nữa, nên chồng tôi say xỉn. “Để nó ở nhà anh cho đỡ khổ em” – chàng phù rể nói. Bố chồng tôi cũng đi nhậu ở đâu đó về. Ông như một con gấu, tóc bạc trắng, cái bụng phệ và chiếc cặp táp to bành. Nhìn ông quá chật chội với bộ áo vest. Tôi chạy ra mở cửa vì không muốn gọi bà giúp việc lúc lh sáng. Bố chồng tôi nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt có gì đó lạ lẫm ngạc nhiên. Tôi dìu ông vào phòng. Và cuối cùng, ông đã không nói một lời.
Ông chiếm đoạt đời con gái của tôi

Ảnh minh họa.







0 nhận xét:

Đăng nhận xét