Con à, mẹ đã từng nhủ, cả đời này mẹ sẽ không bao giờ đi lấy chồng, mẹ
sẽ ở vậy, nhìn về phía con, tích cóp tiền để sau này lo cho con.
Mẹ thừa nhận ngày đó mẹ quá dại dột khi để con lại nhà nội, cho bố con nuôi dạy con. Thật ra, bố con không có gì là không tốt với con, chăm sóc con khá tốt là khác, nhưng hàng ngày mẹ thấy cô đơn. Mẹ sống trong cảm giác có lỗi vì đã bỏ con ở lại dù rằng cuộc sống mẹ chọn là về bên ông bà ngoại, đi làm, kiếm tiền, sống như thời con gái.
Dẫu biết trong suy nghĩ muốn làm điều tốt cho con cái mình nhưng vấn đề tâm sinh lý của người mẹ bị ảnh hưởng nhất là khi thấy người ta có cặp có đôi quấn quýt bên nhau thì khi đêm xuống người mẹ cũng tuổi thân và cũng muốn có một bạn tình để ôm ấp và massage kích dục cho nhau. Đôi khi người mẹ cũng muốn dùng đồ chơi tình dục để thỏa mãn sự thèm khát đàn ông là dùng dương vật giả thủ dâm mỗi khi trống vắng thèm muốn nhưng có lẽ bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ cảm thấy tốt hơn khi có một chổ dựa có người tình để ôm ấp khi đêm xuống.
Ông ngoại không đồng ý mẹ nuôi con, ông bảo mẹ để con lại nhà nội sẽ được chăm sóc chu đáo hơn, vì ông sợ, nhỡ sau này mẹ có ý định đi lấy chồng, con sẽ khổ. Mẹ đành chấp nhận, nuốt nước mắt vào trong. Hằng đêm, có lẽ con không bao giờ hiểu, mẹ phải sống trong nỗi đau đớn thế nào. Mẹ thương con, nhớ con, mẹ khóc từng đêm, không ngủ nổi, mẹ gầy đi trông thấy. Mẹ đau khổ vì để con lại bên đó. Về thăm con thì được nhưng mẹ đâu nhận được sự tiếp đón nhiệt tình từ bà nội và ba con.
Ngày đó, bố mẹ li dị vì vài chuyện hiểu lầm. Thật ra, hai người không hợp nhau, không thể tiếp tục sống bên nhau. Bố mẹ đành chọn con đường riêng của mình. Mẹ đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều, cũng đau khổ nhiều lắm vì không muốn bỏ con ở lại, để con sống cảnh thiếu thốn tình thương. Nhưng cha con là người chồng vũ phu, đánh đập mẹ, mẹ đành phải ra đi con ạ. Với con, chắc chắn là cha con không làm như vậy…
Mẹ sống với ông bà ngoại, chăm làm, bao người đàn ông đến tìm hiểu, mẹ đều lắc đầu. Thật ra, lúc đó mẹ chưa từng nghĩ đến chuyện lấy chồng, mẹ chỉ nghĩ đến con, nghĩ đến chuyện hàng ngày được vào thăm con, nghe con nói chuyện. Còn cha con, dù không còn tình cảm nhưng vẫn còn tình nghĩa. Khổ nhất là, mỗi lần mẹ vào, cha con không buồn chào mẹ một câu. Mẹ vẫn nặng tình, vẫn nghĩ về những gì đã qua và lòng đau lắm con à!
Đến nay, 4 năm đã trôi qua, con đã lớn, đã nói chuyện với mẹ và rất quấn mẹ, mẹ mừng lắm. Còn cha con, người đàn ông ấy vẫn như vậy, lạnh lùng băng giá, không buồn nhìn mẹ một lần. Mẹ cảm thấy có những lúc trái tim mình nhói đau vô hạn. Vì con, mẹ cố gắng.
Nhưng rồi hôm nay, mẹ phải nói với con rằng, có một người đàn ông đã khiến trái tim mẹ rung động. Người ấy khiến mẹ được sống lại những ngày tháng trước đây, đầy nhiệt huyết, tình yêu và sự lãng mạn. Mẹ đã bị người đàn ông này thuyết phục. Mẹ từng nghĩ sẽ không yêu ai, không lấy ai nhưng bây giờ, trong đầu mẹ đã khác. Mẹ nghĩ về con, mẹ nghĩ đến gia đình mình, tương lai của mẹ, mẹ thực sự dày vò con ạ.
Mẹ dằn vặt, giằng xé tâm can suốt mấy ngày nay. Mẹ luôn không biết rằng, con có trách mẹ không khi con lớn lên. Mẹ đi lấy chồng, rồi mẹ sẽ sinh ra những người em của con, chúng sẽ gọi con là anh nhưng con có chấp nhận điều đó. Và tất nhiên, mẹ sẽ không thể dành trọn trái tim mình cho một mình con được.
Con ơi, nếu như bỏ lỡ cơ hội này, mẹ sợ mẹ không thể tìm được người đàn ông tốt hơn. Nên mẹ muốn con hiểu, khi trái tim ấm lại, mẹ muốn nắm bắt lấy nó, muốn được sống như trước đây, muốn được yêu thương, muốn có bờ vai tựa vào. Hi vọng con hiểu cho mẹ và con hãy sống thật bình yên bên cha con, bà nội của con. Đó là hai người rất mực yêu thương con và sẽ không để con phải thiệt thòi gì. Còn mẹ, mẹ vẫn sẽ về thăm con nhưng chỉ sợ, lúc này, khi mẹ đã có chồng, sẽ chẳng ai đón chào mẹ nữa, ngay cả con trai của mẹ.
Mẹ xin lỗi, vẫn phải nói ngàn lần xin lỗi con, con yêu của mẹ! Mẹ phải đi lấy chồng!
Mẹ thừa nhận ngày đó mẹ quá dại dột khi để con lại nhà nội, cho bố con nuôi dạy con. Thật ra, bố con không có gì là không tốt với con, chăm sóc con khá tốt là khác, nhưng hàng ngày mẹ thấy cô đơn. Mẹ sống trong cảm giác có lỗi vì đã bỏ con ở lại dù rằng cuộc sống mẹ chọn là về bên ông bà ngoại, đi làm, kiếm tiền, sống như thời con gái.
Dẫu biết trong suy nghĩ muốn làm điều tốt cho con cái mình nhưng vấn đề tâm sinh lý của người mẹ bị ảnh hưởng nhất là khi thấy người ta có cặp có đôi quấn quýt bên nhau thì khi đêm xuống người mẹ cũng tuổi thân và cũng muốn có một bạn tình để ôm ấp và massage kích dục cho nhau. Đôi khi người mẹ cũng muốn dùng đồ chơi tình dục để thỏa mãn sự thèm khát đàn ông là dùng dương vật giả thủ dâm mỗi khi trống vắng thèm muốn nhưng có lẽ bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ cảm thấy tốt hơn khi có một chổ dựa có người tình để ôm ấp khi đêm xuống.
Ông ngoại không đồng ý mẹ nuôi con, ông bảo mẹ để con lại nhà nội sẽ được chăm sóc chu đáo hơn, vì ông sợ, nhỡ sau này mẹ có ý định đi lấy chồng, con sẽ khổ. Mẹ đành chấp nhận, nuốt nước mắt vào trong. Hằng đêm, có lẽ con không bao giờ hiểu, mẹ phải sống trong nỗi đau đớn thế nào. Mẹ thương con, nhớ con, mẹ khóc từng đêm, không ngủ nổi, mẹ gầy đi trông thấy. Mẹ đau khổ vì để con lại bên đó. Về thăm con thì được nhưng mẹ đâu nhận được sự tiếp đón nhiệt tình từ bà nội và ba con.
Ngày đó, bố mẹ li dị vì vài chuyện hiểu lầm. Thật ra, hai người không hợp nhau, không thể tiếp tục sống bên nhau. Bố mẹ đành chọn con đường riêng của mình. Mẹ đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều, cũng đau khổ nhiều lắm vì không muốn bỏ con ở lại, để con sống cảnh thiếu thốn tình thương. Nhưng cha con là người chồng vũ phu, đánh đập mẹ, mẹ đành phải ra đi con ạ. Với con, chắc chắn là cha con không làm như vậy…

Nhưng rồi hôm nay, mẹ phải nói với con rằng, có một người đàn ông đã khiến trái tim mẹ rung động. (ảnh minh họa)
4 năm qua, mẹ xa con, mẹ đi làm, cố gắng tích thật nhiều tiền để hi
vọng sau này có thể cho con có một tương lai tốt. Mẹ luôn nghĩ, dù mẹ
không ở bên cạnh con, nhưng vẫn dõi theo con, chăm sóc con và sẽ dành
cho con một phần của cải của mẹ kiếm được. Mẹ hi vọng tương lai con sẽ
sống vui vẻ, hạnh phúc và đầy đủ hơn.Mẹ sống với ông bà ngoại, chăm làm, bao người đàn ông đến tìm hiểu, mẹ đều lắc đầu. Thật ra, lúc đó mẹ chưa từng nghĩ đến chuyện lấy chồng, mẹ chỉ nghĩ đến con, nghĩ đến chuyện hàng ngày được vào thăm con, nghe con nói chuyện. Còn cha con, dù không còn tình cảm nhưng vẫn còn tình nghĩa. Khổ nhất là, mỗi lần mẹ vào, cha con không buồn chào mẹ một câu. Mẹ vẫn nặng tình, vẫn nghĩ về những gì đã qua và lòng đau lắm con à!
Đến nay, 4 năm đã trôi qua, con đã lớn, đã nói chuyện với mẹ và rất quấn mẹ, mẹ mừng lắm. Còn cha con, người đàn ông ấy vẫn như vậy, lạnh lùng băng giá, không buồn nhìn mẹ một lần. Mẹ cảm thấy có những lúc trái tim mình nhói đau vô hạn. Vì con, mẹ cố gắng.
Nhưng rồi hôm nay, mẹ phải nói với con rằng, có một người đàn ông đã khiến trái tim mẹ rung động. Người ấy khiến mẹ được sống lại những ngày tháng trước đây, đầy nhiệt huyết, tình yêu và sự lãng mạn. Mẹ đã bị người đàn ông này thuyết phục. Mẹ từng nghĩ sẽ không yêu ai, không lấy ai nhưng bây giờ, trong đầu mẹ đã khác. Mẹ nghĩ về con, mẹ nghĩ đến gia đình mình, tương lai của mẹ, mẹ thực sự dày vò con ạ.

Mẹ cũng
biết, mình không thể cứ ở vậy thế này khi tuổi còn rất trẻ. Ông bà ngoại
cũng không yên tâm để mẹ cô đơn một mình. (ảnh minh họa)
Mẹ biết, khi mẹ sống độc thân thế này và khi con lớn lên, có thể con
sẽ trở về bên mẹ nhưng điều đó là rất ít. Vì dù sao, thời gian con gắn
bó với bố con, bà nội con nhiều hơn tất cả. Mẹ muốn có con cũng không
được vì mẹ đã để mất cơ hội đó ngay từ ngày mẹ ra đi. Con biết không,
trái tim mẹ đau lắm, mẹ đã yêu, một người đàn ông tốt, người ấy có thể
mang lại cho mẹ cuộc sống bình yên như mẹ mong đợi. Mẹ cũng biết, mình
không thể cứ ở vậy thế này khi tuổi còn rất trẻ. Ông bà ngoại cũng không
yên tâm để mẹ cô đơn một mình.Mẹ dằn vặt, giằng xé tâm can suốt mấy ngày nay. Mẹ luôn không biết rằng, con có trách mẹ không khi con lớn lên. Mẹ đi lấy chồng, rồi mẹ sẽ sinh ra những người em của con, chúng sẽ gọi con là anh nhưng con có chấp nhận điều đó. Và tất nhiên, mẹ sẽ không thể dành trọn trái tim mình cho một mình con được.
Con ơi, nếu như bỏ lỡ cơ hội này, mẹ sợ mẹ không thể tìm được người đàn ông tốt hơn. Nên mẹ muốn con hiểu, khi trái tim ấm lại, mẹ muốn nắm bắt lấy nó, muốn được sống như trước đây, muốn được yêu thương, muốn có bờ vai tựa vào. Hi vọng con hiểu cho mẹ và con hãy sống thật bình yên bên cha con, bà nội của con. Đó là hai người rất mực yêu thương con và sẽ không để con phải thiệt thòi gì. Còn mẹ, mẹ vẫn sẽ về thăm con nhưng chỉ sợ, lúc này, khi mẹ đã có chồng, sẽ chẳng ai đón chào mẹ nữa, ngay cả con trai của mẹ.
Mẹ xin lỗi, vẫn phải nói ngàn lần xin lỗi con, con yêu của mẹ! Mẹ phải đi lấy chồng!
RSS Feed
Twitter
19:53
Trai Dâm Gái Dâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét