Tôi thực sự đang rất hoang mang khi chính chồng mình là người bảo tôi đi xin con của người đàn ông khác. Tôi vì thấy rằng đây là một người đàn ông sống có nghĩa, tôi không muốn tình yêu của mình bị tổn hại nghiêm trọng nhưng số phận khiến chúng tôi quá đỗi lo âu.

Ảnh minh họa
Tôi và chồng tôi đến với nhau khi cả hai
không còn trẻ. Tôi khi đó 30, chồng tôi cũng đã 35. Khi chúng tôi quyết
định trở thành vợ chồng, gia đình hai bên đều rất vui mừng, nhất là bên
nhà chồng, vì anh là con trai duy nhất, mà mãi mới chịu lấy vợ.
Mới lấy nhau về chưa được mấy ngày, mẹ
chồng tôi đã ra sức tẩm bổ, chăm sóc cho cả hai vợ chồng với mong muốn
sớm có cháu bế. Thế nhưng, niềm hạnh phúc, hân hoan khi có con dâu và
niềm hi vọng có thằng cháu đích tôn nối dõi của mẹ chồng tôi cứ từng
ngày, từng ngày bị dập tắt.

Ảnh minh họa
1 năm chưa có gì, bà sốt ruột nhưng vẫn
không thể hiện ra ngoài. Chỉ thỉnh thoảng nhắc nhở vợ chồng tôi phải ăn
uống, ngủ nghỉ đầy đủ. Bà còn đi hỏi han kinh nghiệm của các cụ, mách
nhỏ cho tôi ngày giờ, và cả những bí quyết thầm kín.
2 năm chưa có gì, sự lo lắng hiện rõ trên
khuôn mặt mẹ chồng tôi. Bà chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Thuốc nam, thuốc
bắc, thuốc tốt cho chồng, thuốc tốt cho vợ bà đều cố gắng mua về cho vợ
chồng tôi uống.
3 năm qua đi, tôi vẫn không đậu thai. Mẹ
chồng tôi ngày nào cũng ủ rũ. Mỗi khi có người quan tâm hỏi han: “Vợ
chồng cái T có gì chưa?” là mẹ chồng tôi lại lắc đầu buồn bã. Vợ chồng
tôi cũng lo lắng không kém nên bàn nhau đi khám. Kết quả, phía tôi không
có vấn đề gì, nhưng chồng tôi bị vô sinh do di chứng ngày bé bị quai
bị. Cầm kết quả xét nghiệm, chồng tôi chết đứng như trời trồng. Anh bảo
tôi đừng cho ai biết. Anh không muốn bố mẹ biết dòng dõi nhà anh đến đời
anh sẽ tuyệt tự.
Đến bây giờ, sau 2 năm, bí mật ấy vẫn chỉ
là bí mật của vợ chồng tôi. Mỗi khi bố mẹ đôi bên sốt ruột giục chúng
tôi đi khám, đi chữa là vợ chồng tôi lại giả vờ đi khám và báo kết quả
mọi thứ đều bình thường. Không khí gia đình tôi suốt mấy năm qua lúc nào
cũng căng thẳng, u ám, cả ngày chẳng có lấy một tiếng cười. Biết lỗi là
do mình nên chồng tôi luôn âm thầm bênh tôi mỗi khi gia đình chồng bóng
gió về việc tôi không biết đẻ. Tôi cũng hiểu nỗi khổ, sự sĩ diện của
một người đàn ông như anh nên cũng cố gắng cam chịu. Tôi biết anh yêu và
thương tôi nhiều lắm.
Cách đây mấy hôm, tôi sững người khi nghe
chồng nói: “Hay em đi xin con của người đàn ông khác đi. Anh tìm hiểu
rồi, thụ tinh nhân tạo chi phí cả trăm triệu, mình lấy đâu ra tiền. Mà
tinh trùng cũng là tinh trùng của người khác. Nhưng dù sao đứa con đó
cũng có nửa dòng máu của em, không như xin con nuôi. Em cứ đi xin con
của người khác đi, con trai hay con gái cũng được. Anh chấp nhận. Anh sẽ
yêu thương nó như con của mình”.
Tôi như không tin vào tai mình, nước mắt
giàn giụa: “Sao anh lại có ý nghĩ ấy. Anh để cho vợ anh ăn nằm với thằng
đàn ông khác à?”.
Anh đau khổ không kém, vừa nói vừa khóc:
“Vậy em bảo anh phải làm sao? Anh không muốn bố mẹ đến lúc nằm xuống
cũng không nhắm mắt được”.
Cả đêm hôm ấy, vợ chồng tôi thức trắng
nhưng không nói với nhau một câu nào. Buổi sáng trước khi đi làm, chồng
tôi buồn buồn nói với tôi: “Em cứ suy nghĩ kĩ”.
Từ khi chồng nói với tôi ý định đó, tôi
như người trên mây. Tôi từng nói với anh, vợ chồng không có con là do
ông trời không thương, đành phải chịu. Vợ chồng chỉ cần sống với nhau
hòa thuận, yêu thương nhau là được. Tôi không đòi hỏi gì cả. Hoặc, có
thể nghĩ đến việc xin con nuôi cơ mà. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi cũng biết
anh rất khổ tâm.
Xin con nuôi thì đó không phải là máu mủ
của mình, còn nếu tôi ngủ với người khác, ít ra nó cũng là con tôi. Vậy
nhưng, tôi lại cảm thấy có tội và ghê tởm chính bản thân mình nếu chấp
nhận lên giường với một người đàn ông khác không phải chồng tôi. Liệu
sau khi làm chuyện đó, sinh cho nhà chồng một đứa con, tôi có rũ bỏ được
cảm giác ghê tởm đó không?
Giờ tâm trí tôi rối bời, tôi không biết phải làm thế nào cả. Mọi người có thể cho tôi một lời khuyên không?
RSS Feed
Twitter
08:33
Trai Dâm Gái Dâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét