“Thôi cô hãy đi ra khỏi nhà này đi, đừng bao
giờ quay về đây nữa. Uổng công tôi nuôi nấng, yêu chiều đứa con trai
này. Tôi không ngờ cô và thằng bạn thân mà cũng là hàng xóm của tôi lại
bỉ ổi tới như vậy”.
Đang đêm khuya, Bình chợt tỉnh, anh nhận thấy mình trên ghế ngoài phòng khách. Ngỡ mình say nên về ngủ đây, anh đứng dậy đi về phòng ngủ cùng vợ con. Anh bàng hoàng khi nghe tiếng vợ mình đang rên rỉ, tiếp đó là tiếng anh bạn thân “Em có thích không? Đã lên tới đỉnh chưa?”, xong anh chỉ nghe một tiếng rên nho nhỏ lúc quan hệ tình dục quen thuộc của vợ. Đó cũng là lúc thằng bạn thân đang cho dương vật vào âm đạo của vợ mình khiến Bình tức giận. Cùng với đó, tiếng anh bạn thân nhỏ nhẹ: “Suỵt không con dậy giờ em. Nhìn cái mặt nó kìa, giống anh hồi bé quá”.
Đang đêm khuya, Bình chợt tỉnh, anh nhận thấy mình trên ghế ngoài phòng khách. Ngỡ mình say nên về ngủ đây, anh đứng dậy đi về phòng ngủ cùng vợ con. Anh bàng hoàng khi nghe tiếng vợ mình đang rên rỉ, tiếp đó là tiếng anh bạn thân “Em có thích không? Đã lên tới đỉnh chưa?”, xong anh chỉ nghe một tiếng rên nho nhỏ lúc quan hệ tình dục quen thuộc của vợ. Đó cũng là lúc thằng bạn thân đang cho dương vật vào âm đạo của vợ mình khiến Bình tức giận. Cùng với đó, tiếng anh bạn thân nhỏ nhẹ: “Suỵt không con dậy giờ em. Nhìn cái mặt nó kìa, giống anh hồi bé quá”.
Bình
nói xong rồi vứt vali của Hoài ra ngoài, thằng cu con 2 tuổi thấy bố
hành động như vậy òa khóc chạy lại ôm Bình, không muốn rời xa. “Bố ơi,
bố ơi!” nghe cái giọng mếu máo dễ thương, chưa rõ chữ mà Bình đứng như
chết lặng.
| Thực
tế có không ít câu chuyện về những chàng trai gặp phải những tình huống
trớ trêu “đổ vỏ hộ người khác” vì sự nhẹ dạ, cả tin và đôi khi là những
tình huống bất khả kháng. Mời bạn đọc cùng đón đọc trên báo Đời sống và Pháp luật những câu chuyện oái ăm, những tâm sự đắng lòng xoay quanh chủ đề "Ăn ốc đổ vỏ". |
Tối
hôm đó, Bình đã không ngủ được, anh vật vã vì nỗi đau khi biết mình bị
vô sinh. Rồi cái nhục suốt 2 năm qua anh chỉ là thằng đổ vỏ cho người
bạn thân cứ giày vò tâm trí anh.
Anh
và Hoài yêu nhau suốt 4 năm sinh viên. Tình đầu êm đềm trong sáng đó,
kết thúc bằng một cái đám cưới hạnh phúc. Hai vợ chồng cũng có tí của ăn
của để nên mua căn hộ chung cư cao cấp. Vui hơn nữa là ở cạnh nhà thằng
bạn thân nối khố của Bình. Hai gia đình thường xuyên ăn uống, tụ tập
với nhau.
Nhưng cưới nhau 3 năm mà
hai vợ chồng Bình vẫn chưa có một mụn con. Bố mẹ Bình ở quê liên tục gọi
điện thúc dục con trai con dâu mau mau cho ông bà bế cháu. Cũng vì nghi
ngờ có vấn đề nên hai vợ chồng đi khắp nơi chạy chữa kiểm tra nhưng
tình hình vẫn không được cải thiện.
Nhưng
một ngày đẹp trời nọ, Hoài thông báo với chồng là có thai, Bình vui
mừng khôn xiết, anh không ngờ tin vui đến trong lúc tuyệt vọng, xóa tan
mọi nghi ngờ trong gia đình.
Niềm vui
càng được nhân đôi khi cậu con trai ra đời. Cả hai gia đình nội ngoại
vui mừng khôn xiết. Ông bà nội từ chỗ lạnh lùng với Hoài trở nên yêu
chiều chăm con dâu hơn bao giờ hết. Mẹ chồng Hoài còn nghỉ dạy ở quê
quyết tâm lên trông cháu cho tới khi tròn 1 tuổi mới chịu về quê.
Còn
Bình quá vui mừng, ngoài giờ làm việc anh dành hết thời gian cho con.
Vì Hoài ít sữa nên con trai anh chị chủ yếu dùng sữa ngoài. Nghĩ con
thiệt thòi Bình thương con gấp bội. Anh mua các tài liệu về chăm bẵm con
trẻ tự tìm hiểu, nghiên cứu. Có những hôm Hoài mệt quá, Bình phải dậy
pha sữa cho con uống. Nhưng anh chưa một lần phàn nàn vì điều đó. Chưa
hết thời gian nghỉ Hoài đã đi làm, để bé ở nhà cho bà nội trông. Còn
Bình sợ con thiếu vắng hơi ấm bố mẹ nên cứ tầm trưa dù đi làm xa anh vẫn
phóng xe về nhà ăn cơm, để dành thời gian cho con.
Thấm
thoắt cu con anh chị cũng tròn 1 tuổi, nhìn con trai đi lại, nói năng
bi bô mà Bình hạnh phúc ngập tràn. Bình càng thêm yêu vợ, vì đã sinh cho
anh cậu con trai kháu khỉnh. Được chồng yêu chiều nâng niu, Hoài ngày
càng xinh đẹp, nõn nà. Nhìn cô ít ai biết được rằng, cô là gái đã có
chồng.
Cảnh tượng đó cứ ám ảnh Bình mãi, cũng từ hôm đó Hoài trở nên lạnh nhạt với anh. |
Anh
Hùng bạn thân của Bình, vì quý bạn quý cháu nên ngày nào cũng dành thời
gian sang chơi và hào phóng mua nhiều quà cho con bạn. Chưa kể, anh bạn
luôn miệng khen ngợi con trai Bình và thi thoảng còn đùa là “bố bế em
nào”, “bố bế em nhé”,… Nhìn cảnh Hùng bế con trai mình, Bình thấy một sự
thân thiện đặc biệt. Có hôm con Bình ốm, Hùng còn lo lắng, suốt đêm gọi
điện hỏi anh. Bình cứ nghĩ bạn bè quan tâm nhau thì không vấn đề gì.
Mọi
nghi ngờ bắt đầu từ hôm Bình đi làm về sớm, đột nhiên anh thấy bạn thân
của mình và vợ cùng con trai nằm chơi trên chính giường ngủ của hai vợ
chồng anh. Cảnh tượng đó cứ ám ảnh anh mãi, lúc đó Bình không giữ được
bình tĩnh nên đã có chút to tiếng. Nhưng Hùng dường như không chấp nhặt
điều đó, anh ôn tồn giải thích cho Bình hiểu đó chỉ là sự quan tâm vợ
của bạn thân và hứa sẽ không làm anh phiền lòng như vậy nữa.
Cũng
từ hôm đó, Bình thấy Hoài cũng có sự thay đổi. Dường như tình cảm giữa
hai người đang dần xa cách. Bình cũng trở nên xấu tính, cáu bẳn vợ con.
Nhưng anh cũng không hiểu vì sao, những lúc con anh khóc, ông bạn thân
lại đột nhiên xuất hiện và là nhân tố hòa giải. Chỉ một cuộc nhậu thì
những khúc mắc gần như được hóa giải. Bình và Hùng lại ôm nhau hát nghêu
ngao. Anh thầm cảm ơn thằng bạn thân hiểu chuyện.
Bi
kịch ập đến gia đình anh, cũng như mọi hôm Bình cáu gắt với vợ con, anh
bạn thân lại xuất hiện đưa Bình đi giải khuây, kết quả là anh say bí
tỉ.
Bình như ngã
quỵ xuống đất trước những điều mắt thấy tai nghe. Có lẽ anh chưa bao giờ
nghĩ cuộc đời lại nghiệt ngã như vậy. Anh xông vào phòng khiến vợ và
Hùng hoảng hốt. Cả hai đứng đó trân trân trên người không mảnh vải che
thân. Cuối cùng vợ anh quỳ khóc xin anh tha mạng cho Hùng. Bình lấy quần
áo ném cho Hùng rồi tát anh ta hai cái đau đớn.
Những
ngày sau đó, Bình sống trong sự đau đớn, một phần vì nuôi con hộ bạn
thân phần vì cảm thấy mình bất lực và điều quan trọng nhất đó là sự phản
bội của Hoài. Nếu chỉ xin một đứa con đã đành, nhưng cô ta lại phản bội
anh tằng tịu với Hùng suốt 2 năm nay. Họ qua mặt anh, coi thường anh,
lừa dối anh. Tiếng Hoài văng vẳng bên tai “Vì anh bị vô sinh, em không
muốn anh đau đớn nên mới làm như thế. Ban đầu, em chỉ định xin một đứa
con, nhưng dần dần em không dứt ra được”.
Nhưng
có lẽ, anh thà sống một mình còn hơn, anh chấp nhận chịu sự chê cười
của thiên hạ. Anh rất thương đứa bé vô tội, nhưng anh không chấp nhận
một người phụ nữ lăng loàn như Hoài.
BẰNG LĂNG TÍM
RSS Feed
Twitter
06:06
Trai Dâm Gái Dâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét